Anh chỉ nhìn mà chẳng dám chạm tay Vào chùm hoa nở tràn trên sân nước Anh ao ước chùm hoa kia mãi thế Chẳng tan đi dẫu chớp bể mưa nguồn Hoa mưa ơi em từ trời rơi xuống? Hay mọc lên từ đất mặn mồ hôi Mà tinh khôi tròn căng đầy sức sống Cánh mịn màng e ấp giữa đêm đông Anh ngắm em trong bão, trong mưa Em càng đẹp gữa đục trong dòng chảy Chẳng run rẩy mà thản nhiên vùng vẫy Như thiên thần sa xuống tận từng không Anh ước gì được làm một dòng sông Để đón em từ sân vườn ùa tới Để cùng em ra đại dương vời vợi chỉ ngắm thôi mà ao ước Hoa mưa.