[Verse 1] Anh còn nhớ không Chiều cuối phố mưa bay ngang hiên nhà Ly trà đá tan Em ngồi đếm mấy vết nắng trên da
[Pre-Chorus] Mình từng nói Lỡ mà lạc nhau giữa đời Chỉ cần đứng yên một nơi Người kia sẽ quay lại thôi (uh-uh)
[Chorus] Nếu kiếp này mình lỡ nhau Thì hẹn nhau vào mùa sau Được không anh? Lúc ấy em cười ít hơn Nhưng tim em vẫn chỗ cũ chờ anh Nếu có ngày mình khác đi Thì giữ giùm em câu nói: “đừng quên” Dù cách nhau một bầu trời Em vẫn thương như ngày đầu tiên
[Verse 2] Anh giờ chắc quen Người mới đón đưa trên vai chiếc ba lô Em thì vẫn quen Ngồi cuối quán xưa Gọi sai món đó
[Pre-Chorus] Có vài tối Muốn mình ích kỷ một lần Gọi anh giữa trăm người thân Chỉ để hỏi “ổn không?” (nói khẽ)
[Chorus] Nếu kiếp này mình lỡ nhau Thì hẹn nhau vào mùa sau Được không anh? Lúc ấy em cười ít hơn Nhưng tim em vẫn chỗ cũ chờ anh Nếu có ngày mình khác đi Thì giữ giùm em câu nói: “đừng quên” Dù cách nhau một bầu trời Em vẫn thương như ngày đầu tiên
[Bridge] Biết đâu đó Giữa dòng người va vấp Một thoáng nhìn nhau Mình bật cười ngơ ngác (ờ…) Nếu tim mình Vẫn còn run rất nhẹ Anh có dám hôn em thêm một lần nữa không? (hey)
[Chorus] Nếu kiếp này mình lỡ nhau Thì hẹn nhau vào mùa sau Đừng quên nha Lúc ấy em già hơn chút Nhưng đôi mắt vẫn tìm anh trong đêm Nếu có ngày mình khác đi Thì giữ giùm em câu nói: “đừng quên” Dù cách nhau cả cuộc đời Em vẫn thương như ngày đầu tiên
A zene stílusa
Warm acoustic pop ballad, gentle nylon guitar arpeggios and soft piano, intimate female vocals close to the mic. Verse stays hushed and conversational, pre-chorus adds light pads and simple kick, chorus blooms with stacked harmonies and subtle tambourine. Final chorus strips back to almost solo voice then swells on the last hook.