[Verse 1] Chiều trôi chậm trên vai lúa Gió đi ngang Mang mùi rơm mới phai Bầy chim sà xuống chân trời Anh đứng im Chạm vào ngày xưa cũ (hơi cay)
[Chorus] Cánh đồng chiều bạt ngàn nỗi nhớ Mỗi gợn lúa là một chuyện mình Em đã đi Con đường dài hơn gió Anh ở đây Lạc giữa mênh mông mình Cánh đồng chiều bạt ngàn nỗi nhớ Nắng nghiêng nghiêng Vương trên dấu chân Anh đi mãi Đi hoài không tới Chỉ thấy tim mình khô giữa mùa xanh
[Verse 2] Đàn trâu về giẫm lên vệt bóng Khói lam bay che hết một khung trời Tiếng ai gọi Lẫn trong tiếng máy Nghe giống em Mà hóa lạ từ lâu
[Chorus] Cánh đồng chiều bạt ngàn nỗi nhớ Mỗi gợn lúa là một chuyện mình Em đã đi Con đường dài hơn gió Anh ở đây Lạc giữa mênh mông mình Cánh đồng chiều bạt ngàn nỗi nhớ Gió đưa hương áo em đâu rồi Anh đưa tay Chạm vào hư ảo Chỉ nắm trong lòng vài hạt mồ côi
[Bridge] Nếu mai này con đường có khác Cánh đồng này còn giữ tên em Anh xin làm chiếc lá cuối vụ Rơi giữa hoàng hôn Rơi xuống êm (ơi)
[Chorus] Cánh đồng chiều bạt ngàn nỗi nhớ Nắng trôi đi Mà buồn ở lại Em khuất xa Chỉ còn câu chào cũ Quẩn quanh trên bờ ruộng ngày mai Cánh đồng chiều bạt ngàn nỗi nhớ Lúa nghiêng nghiêng Anh cũng nghiêng theo Thôi cho anh đứng thêm một chút Để nhớ em cho hết một mùa chiều
A zene stílusa
Gentle acoustic ballad with male vocals, nylon-string guitar arpeggios and soft pad swells; verses stay intimate and close-mic’d, chorus widens with warm bass and light shaker, subtle string layer entering on the second chorus to lift the emotion while keeping a tender, reflective arc.