Chiều buông rơi trên những ô cửa cũ Tách trà nguội lạnh, chẳng còn hơi ấm đôi tay Mình từng hứa sẽ cùng đi qua bao mùa gió Vậy mà giờ đây, chỉ còn mình em nơi này. Ký ức như thước phim quay chậm lại Ngày ta gặp nhau, cơn mưa đầu mùa rất xanh Có những lời yêu chưa kịp nói hết Đã vội tan đi theo mây khói mong manh Gió rét buốt qua tim, hay tại lòng mình đang lạnh? Từng dòng tin nhắn, giờ chỉ là những vết thương sâu Cố giữ lấy hư vô, cố tìm lại những ngọt ngào Nhưng sao đôi tay... cứ mãi buông rời nhau? Vì sao yêu thương cứ phải là những đớn đau tột cùng? Vì sao hai ta đi chung một đường mà chẳng cùng đích đến? Em/Anh đã vắt cạn lòng mình, để đổi lấy một lời chia tay Hạnh phúc hôm qua, sao giờ chỉ còn là khói mây cay nồng! Đừng ngoảnh lại nhìn, nếu trái tim người đã quyết rời đi Đừng nói xin lỗi, khi vết thương này chẳng thể nào lành lại Giữa thế gian rộng lớn, ta lạc mất nhau thật rồi Mảnh ghép ngược chiều... mãi mãi không thể thành đôi. Người chọn ra đi, để lại khoảng không vô tận Tôi chọn ở lại, nhặt nhạnh từng mảnh vỡ văng tung tóe Yêu là học cách buông tay, hay học cách quên một người? Câu hỏi ấy... đến bao giờ mới có câu trả lời? Có những đêm trắng, gọi tên người trong vô vọng Cả bầu trời sụp đổ, ngay dưới chân mình đây! Nếu thời gian có thể quay ngược lại... Liệu ta có chọn... một lần nữa gặp nhau? Vì sao yêu thương cứ phải là những đớn đau tột cùng?... Mảnh ghép ngược chiều... Thôi thì... mình buông tay. Cơn mưa cuối cùng cũng tạnh. Chỉ còn lại... nỗi nhớ... mênh mang.