Ta đợi người ngần ấy năm ròng rã Từng đàn chim bay đi vội vã suốt bao tháng với ngày Từng chiếc lá vẫn rụng rơi theo quy luật bốn mùa Mà người vẫn vời vợi, xa tít chốn mù khơi
Ta đợi người cả thanh xuân tươi trẻ Với niềm tin, hi vọng của trái tim muốn yêu Đã thổn thức trong những lần gặp gỡ tình cờ Ngay lúc đó, ta cứ ngỡ người đã đến rất gần
Rồi một chiều hoàng hôn nhuộm chân trời Ta phũ phàng biết không phải người ta cần Họ chỉ đến thoáng qua như cơn gió thoảng Gieo vào lòng chút tình vấn vương buồn
Ta vẫn đợi dù héo hon tâm hồn Dù trời đất nắng mưa luôn luân chuyển Dù năm tháng vẫn lạnh lùng trôi ngang Khi con tim đã rệu rã đi nhiều
Ta vẫn đợi bởi tin mình hạnh phúc Sẽ có người xuất hiện đúng thời điểm Đem hơi ấm về sưởi lòng đêm đông giá buốt Đem nhánh mai báo hiệu giấc xuân thì.
Phải chăng đợi cũng là một khúc ca Của hạnh phúc, của mong chờ cháy bỏng Để một ngày bóng hình ấy hiện diện Lấp đầy chỗ trống trong tâm hồn mênh mông.