Dalszöveg
Nhìn dòng người trôi qua, tôi lặng lẽ với bao thăng trầm
Ngồi một mình tôi ca, tôi lại ngỡ có em rất gần
Nhìn bầu trời sao kia, tôi chẳng thấy lẻ loi điều gì
Hỏi ngàn vì sao kia, sao người lỡ bỏ tôi chiều khi
Nơi ngàn trùng, anh lẻ bóng miên man
Kỷ niệm xưa, giờ hóa những tơ vàng
Bóng hình em, giờ đã khuất mịt ngàn
Giai điệu sầu, chìm giữa chốn thế gian
Vầng trăng khuyết, giờ cũng đã phai phôi
Để con tim, mãi chìm trong hư vô thôi
Lời thề ước, tựa giấc mộng xa xôi
Chỉ còn anh, với nỗi nhớ không ngơi...
Nơi phương trời thăm thẳm xa xôi
Ngọn đèn đêm hắt bóng hiu quạnh
Gió lạnh luồn qua, thấm buốt hồn tôi
Tựa bàn tay năm nào em cài
Phố thị giờ đã khuya
Từng giọt sương thấm ướt mi sầu
Khắc khoải vẹn nguyên một lời thề
Đã hóa hư vô, tình mình lạc mất nhau?
Nơi ngàn trùng, anh lẻ bóng miên man
Kỷ niệm xưa, giờ hóa những tơ vàng
Bóng hình em, giờ đã khuất mịt ngàn
Giai điệu sầu, chìm giữa chốn thế gian
Vầng trăng khuyết, giờ cũng đã phai phôi
Để con tim, mãi chìm trong hư vô thôi
Lời thề ước, tựa giấc mộng đã trôi
Chỉ còn anh, với nỗi nhớ không ngơi...
Có chăng giờ, em còn nhớ anh không?
Giữa dòng đời xuôi ngược bao bão giông
Hay giờ đây em đã quên câu thề
Cuộc tình mình như ánh trăng lê thê?
Anh vẫn đợi, dù bao mùa lá úa
Chỉ mong em sẽ quay về chốn xưa
Trao trọn vòng tay như thuở đầu
Đừng để tim này mãi mãi thêm đau...