Dalszöveg
Verse 1:
Anh hay ngẩn ngơ giữa phố đông người,
Nhìn theo một bóng dáng dịu dàng lướt qua.
Anh không dám nói, chỉ biết mỉm cười,
Nhìn em từ xa, lòng bỗng rối bời.
Pre-chorus:
Bạn bè cứ nói anh quá ngốc nghếch,
Thương thầm ai mà chẳng dám ngỏ lời.
Nhưng anh vẫn chờ, một ngày nào đó,
Có thể đứng trước em, nói yêu em rồi!
Chorus:
Chàng khờ dễ thương, chỉ biết lặng im,
Mỗi khi em đến, tim anh lặng thinh.
Ngỡ như cơn gió, bay qua đời anh,
Để lại bao nhớ nhung mênh mang.
Chàng khờ ngốc nghếch, cứ mãi đợi mong,
Chỉ cần em biết, anh đây chân thành.
Dẫu cho thế giới, có đổi thay bao lần,
Anh vẫn luôn đứng đây, chờ em.
Verse 2:
Anh đâu dám mơ, mình sẽ chung đường,
Chỉ mong ngày tháng trôi qua không u buồn.
Chỉ mong mỗi sáng, được thấy em cười,
Là ngày bình yên nhất trên đời.
Pre-chorus repeat
Chorus repeat
Bridge:
Dẫu cho có lúc em chẳng biết đến,
Dẫu cho có lúc anh lặng lẽ riêng mình.
Nhưng anh tin rằng, một ngày nắng lên,
Em sẽ hiểu ra tình yêu anh trao.
Outro:
Chàng khờ vẫn đứng, nơi góc phố xưa,
Chờ ai một giấc mơ không phai mờ.
Nếu mai sau có, duyên số bên nhau,
Anh nguyện mãi mãi yêu em thật lòng.