Muốn buông xuôi duyên nợ lỡ làng Thêm danh vọng phũ phàng giam số kiếp Rơi hụt hẫng tiếng kêu than hồ điệp Cố vẫy vùng thoát nghiệp cõi âm u Mãi bon chen lục lọi giữa mịt mù Cố nhặt nhạnh miếng phù du sót lại Để khuây khoả mối tình gieo ngang trái Chỉ đem vào muối rải khắp buồng tim Chẳng thể ai chia sẻ được nỗi lòng Cứ mỗi mình trong khuya ai ngó đến Tuổi xế chiều lặng thầm chống chếnh đếm tiếng đồng hồ tích tắc trong đêm Rốt cuộc rồi chiếc lá vẫn chênh chao Đành câm nín nghẹn ngào chan suối lệ Nõi đắng cay cố tỏ ra ngạo nghễ Để nụ cười méo mó bám vành môi.