[Verse 1] Pháo đài cô độc bấy lâu xây Thủ giữ cái Ta suốt tháng ngày Tường đá ngăn chia đời cách biệt Lòng sầu bảo vệ bóng hao gầy
[Chorus] Phá bỏ pháo đài Cái Tôi Gạch rơi lả tả Mây trôi qua đầu Một hơi thở xuống Một hơi thở lên Thấy ta tan giữa nghìn duyên sinh (a a)
[Verse 2] Những lời hơn thua hằn trên vách Những lần quay lưng hóa hàng rào Mỗi nỗi tổn thương thêm viên gạch Chất chồng mà tưởng mình thanh cao
[Chorus] Phá bỏ pháo đài Cái Tôi Gạch rơi lả tả Mây trôi qua đầu Một hơi thở xuống Một hơi thở lên Thấy ta tan giữa nghìn duyên sinh (a a)
[Bridge] Khi cúi chào người trong ánh mắt Thấy mình trong đó Thấy đời chung Pháo đài sụp xuống thành bụi đất Nở ra cánh đồng rộng vô cùng (ô hô)
[Chorus] Phá bỏ pháo đài Cái Tôi Gửi thân từng hạt mưa rơi xuống đời Một hơi thở xuống Một hơi thở lên Chỉ còn duyên thở Chẳng còn riêng tên (a a)
Phong cách âm nhạc
Meditative Vietnamese chant over evolving ambient pads, sparse wooden percussion, and soft male vocals; verses spoken-sung in a calm cadence, chorus opens with expansive reverb and layered monk-like harmonies, gentle bamboo flute phrases weaving between lines, slow crescendo then settling back into stillness