Trường Sơn năm ấy mây ngàn giăng lối, Bom rơi đạn nổ, bão lửa ngang trời. Mưa dầm gió núi, đường trơn đất đỏ, Chẳng ngăn được các chị lòng quyết tâm. Cơm không đủ no, áo không đủ ấm, Vai gùi đạn nặng vượt dốc cheo leo. Mở đường, tải lương, giữ từng tấc đất, Giữa khói lửa vẫn hát khúc niềm tin. Có những đêm dài lái xe xuyên núi, Đèn pha le lói giữa rừng mịt mù. Chị vẫn vững vàng, tim đầy dũng cảm, Đưa hàng ra tiền tuyến chẳng ngại hy sinh. Tuổi xuân các chị gửi lại nơi bão lửa, Để cho quê hương rạng rỡ ngày mai.
Không lời nào nói hết sự hy sinh, Chỉ biết cúi đầu khắc ghi mãi mãi.
Các chị là sao sáng trời Tổ quốc, Soi sáng bước chân cho thế hệ mai sau.