เนื้อเพลง
[Verse 1]
Con đường xưa
Giờ chỉ còn trong giấc mơ
Quán đầu ngõ
Đèn khuya vàng như mắt thơ
Mẹ ngồi trông
Bên hiên nhà khói bếp bay
Con thì lớn
Nhưng sao lòng vẫn như ngày
[Chorus]
Nỗi nhớ xa quê
Cứ dâng lên từng đêm vắng
Giữa phố đông người
Vẫn nghe mình lạc giữa khoảng trống riêng
Muốn nắm tay ai
Mà tay mình đưa về mái hiên
Gọi khẽ tên quê
Chỉ nghe tiếng tim mình đáp lại (ơi quê ơi)
[Verse 2]
Chiều nơi đây
Xe chen vào nhau như sóng
Nhớ đồng ruộng
Mùi rơm nồng phai trên tóc
Lũ bạn xưa
Trưa hè nằm nghe ve ca
Một tiếng gọi
Là chạy về ăn cơm nhà
[Chorus]
Nỗi nhớ xa quê
Cứ dâng lên từng đêm vắng
Giữa phố đông người
Vẫn nghe mình lạc giữa khoảng trống riêng
Muốn nắm tay ai
Mà tay mình đưa về mái hiên
Gọi khẽ tên quê
Chỉ nghe tiếng tim mình đáp lại (ơi quê ơi)
[Bridge]
Bao năm xa
Mà dáng mẹ vẫn trong đầu
Một tiếng mưa
Cũng làm lòng muốn quay về
Nếu mai này
Được chọn lại bước chân đi
Con xin được
Làm đứa trẻ ngủ sân thì (nghe gió ru)
[Chorus]
Nỗi nhớ xa quê
Cứ dâng lên từng đêm vắng
Giữa phố đông người
Vẫn nghe mình lạc giữa khoảng trống riêng
Muốn nắm tay ai
Mà tay mình đưa về mái hiên
Gọi khẽ tên quê
Để nghe tiếng ai trong gió gọi tên mình
รูปแบบของดนตรี
Acoustic Vietnamese ballad, gentle nylon guitar arpeggios and soft piano pads, male vocals. Verses stay intimate and close-mic’d, chorus swells with airy backing harmonies and subtle string bed. Light percussion enters on the second chorus for lift, ending on a quiet, lingering guitar chord.