เนื้อเพลง
Bước đi trong bóng chiều rơi,
Siddhartha lắng nghe tiếng gọi của đời.
Ngài rời bỏ mọi danh vọng,
Rời mái nhà xưa, theo con đường hoang vu.
Qua bao đêm dài tĩnh lặng,
Ngài hỏi trái tim: “Ta là ai trong cuộc sống này?”
Cùng người bạn trẻ Govinda,
Tìm chân lý nơi núi rừng xa.
Những khổ hạnh chẳng đem lối sáng,
Câu trả lời vẫn trôi đi như mây.
Dù đã đi qua muôn con đường,
Tâm người vẫn chưa tìm được bến.
Rồi tình yêu đến như gió nhẹ,
Kamala dạy ngài hiểu trái tim.
Giữa phồn hoa, ngài say mê sống,
Nhưng linh hồn vẫn âm thầm lạc bước.
Bao tháng năm chìm trong khoái lạc,
Ngài thấy đời mình dần vụn vỡ.
Và rồi dòng sông cất tiếng gọi thì thầm:
“Con hãy lắng nghe nhịp chảy của thời gian.”
Tiếng nước hát, như muôn kiếp vọng về,
Nói rằng mọi nỗi buồn rồi cũng sẽ tan.
Giữa vòng sinh diệt, mọi điều đều nối tiếp,
Tình thương là nơi duy nhất để trở về.
Om… vang lên trong trái tim lặng,
Âm thanh mở cửa một thế giới hiền hòa.
Ngài hiểu: chẳng có gì mất đi cả,
Tất cả hòa vào nhau như nước của dòng sông.
Già lam bên bờ nước sáng,
Nhận lại Govinda sau bao chia xa.
Khi người bạn hôn lên trán ngài,
Thấy cả vũ trụ trong một nụ cười.
Dòng sông ấy – không bắt đầu, không kết thúc,
Là chính con đường, là chính cuộc đời.
Trên dòng nước trôi, vạn vật soi bóng,
Ai lắng nghe sẽ thấy mình trong đó.
Tiếng thì thầm nhẹ mà sâu,
Dẫn ta trở về với chính tâm hồn mình.
รูปแบบของดนตรี
Classic Rock, Calmness, Mystery, emotional, soulful, sharp, sophisticated, Soubrette, 60-80 BPM