เนื้อเพลง
Em là nắng giữa trời xanh,
Anh là mây trắng mong manh lững lờ.
Chạm nhau một thoáng hững hờ,
Rồi trôi xa mãi, bơ vơ phương nào.
Ta yêu nhau tự thuở nào,
Mà duyên chưa trọn, chiêm bao vỡ rồi.
Ngỡ rằng chung lối một đời,
Hóa ra chỉ kịp trao lời thương đau.
Anh đứng bên lỡ nhịp cầu,
Em bên kia bến, lệ sầu chứa chan.
Trăng còn soi bóng ngỡ ngàng,
Nhưng tay chẳng thể nắm ngang kiếp này.
Thôi đành gửi lại heo may,
Một câu ước hẹn kiếp này không duyên.
Nếu còn một chút ưu phiền,
Xin gom thành gió gửi miền xa xăm…