Hai năm ấy, em gói tròn trong ngăn vở Theo bóng anh qua những dãy hành lang dài Anh rạng rỡ giữa sân trường nắng đổ Còn em lặng thầm... đếm những bước chân sai. Chẳng một lời chào, chẳng một lần dám ngỏ Cứ thế xa dần... khi phượng vĩ rơi đầy Anh rời trường, mang theo cả trời thương nhớ Bỏ lại mình em... với ký ức hao gầy.Gặp lại nhau... giữa phố thị ngược xuôi Tim em bỗng lặng... giữa dòng đời xô đẩy. Vẫn ánh mắt ấy, nhưng sao xa lạ vậy? Anh nhìn em... như chưa từng biết tên em. Hai năm thầm yêu, giờ hóa thành mây khói Người cũ gặp lại... mà tựa người dưng thôi. Em tự hỏi, anh vô tình hay cố ý? Chẳng nhận ra em, hay chưa từng để tâm? Khoảng cách hai năm, giờ xa xôi vạn lý Mối tình học trò... giờ chỉ là vết xăm. Em vẫn biết anh, từng nét cười, giọng nói Còn anh biết gì... về cô gái năm xưa? Có lẽ định mệnh... chỉ cho ta lướt qua Như hai đường thẳng... chẳng bao giờ giao cắt. Nỗi đau ngọt ngào... em giấu vào ánh mắt Chúc anh bình yên... bên một người không phải em. Tạm biệt anh... người lạ từng quen. Lối cũ giờ đây... đã phai màu rồi. (ooh... mộng tan rồi...) (hmmm...)