[Verse 1] Có những ngày em thức dậy mà tim như nặng đá Căn phòng quen bỗng hóa xa lạ đến lạ thường Gương soi chẳng nhận ra người đang đứng trước mặt Nụ cười rơi đâu mất giữa những vết xước vô hình
[Pre-Chorus] Em từng nghĩ nếu biến mất thì sẽ nhẹ nhàng hơn Từng đứng giữa ngã ba mà chẳng biết đi đâu Thế giới rộng lớn mà lòng em thì chật hẹp Chỉ toàn đêm tối, không thấy một vì sao
[Chorus] Rồi anh đến như tia sáng xuyên qua màn mưa Nói rằng: “Em vẫn xứng đáng với bình yên ngày xưa” Anh không hứa phép màu, chỉ lặng thầm ở đó Nắm tay em khi em yếu lòng nhất trên đời Và chính anh làm em nhận ra một điều thôi Rằng em vẫn muốn sống, vẫn muốn cười, muốn yêu Giữa hàng ngàn lý do để em buông bỏ Anh là lý do duy nhất khiến em ở lại thật nhiều
[Verse 2] Anh chẳng hỏi vì sao em hay khóc giữa đêm Chỉ đưa vai cho em tựa khi em run rẩy Những lời dịu dàng như mảnh vá cho tâm hồn Từng chút một khâu lại trái tim đã rách
[Pre-Chorus] Em học cách thở sâu khi cơn buồn kéo đến Học cách tin rằng mai trời sẽ sáng hơn Có thể em không mạnh như người ta vẫn nghĩ Nhưng bên anh, em không còn cô đơn
[Chorus] Vì anh đến như tia sáng xuyên qua màn mưa Nói rằng: “Em vẫn xứng đáng với bình yên ngày xưa” Anh không hứa phép màu, chỉ lặng thầm ở đó Nắm tay em khi em yếu lòng nhất trên đời Và chính anh làm em nhận ra một điều thôi Rằng em vẫn muốn sống, vẫn muốn cười, muốn yêu Giữa hàng ngàn lý do để em buông bỏ Anh là lý do duy nhất khiến em ở lại thật nhiều
[Bridge] Nếu một ngày em lại lạc trong bóng tối Xin nhắc em rằng em đã từng bước qua rồi Không phải vì em yếu nên em cần ai đó Mà vì ai cũng cần một người để tin thôi
[Final Chorus / Outro] Giờ em biết con đường phía trước còn dài Nhưng em không còn sợ những ngày mai Vì nơi cuối đêm luôn có bình minh chờ đợi Và anh — là ánh sáng em giữ trong tim mình.
Musikstil
Thể loại: Ballad buồn / Pop Ballad pha Indie nhẹ Tempo: 65–75 BPM (chậm, sâu lắng) Tông: Minor key (ví dụ: D minor, E minor hoặc B minor) Không khí: U tối lúc đầu → dần ấm áp hơn ở đoạn cao trào