[Verse 1] Trăng treo nghiêng trên mái cung xưa Vai áo khâu chưa kịp đường thưa Chàng bước qua như cơn mưa muộn Thấm một đời ta hóa phù vân
[Chorus] Đông Cung trong giấc mộng Thềm gạch lạnh Ai còn đợi ai Tay chưa kịp nắm Lệ đã rơi dài Chỉ một bận gọi nhau là định mệnh Mà trăm năm hóa tiếng thở dài
[Verse 2] Hoa lê rơi Tiếng chuông xa vắng Tên hai ta giấu dưới tàn cây Lời thề xưa gió mang đi hết Chỉ còn đây vết son trên tay
[Chorus] Đông Cung trong giấc mộng Thềm gạch lạnh Ai còn đợi ai Tay chưa kịp nắm Lệ đã rơi dài Chỉ một bận gọi nhau là định mệnh Mà trăm năm hóa tiếng thở dài
[Bridge] Nghe tiêu ai than giữa đêm sâu (ơi hời) Như tiếng chàng quay bước qua cầu Nếu kiếp sau gặp nhau lần nữa Đừng để ta mặc áo tân dâu
[Chorus] Đông Cung trong giấc mộng Thềm gạch lạnh Không còn hình ai Tên trên môi vỡ tan như khói bay Chỉ một bận gọi nhau là định mệnh Mà suốt đời hóa tiếng thở dài
Musikstil
folk, Cinematic Vietnamese ancient-drama ballad, slow tempo around 70 BPM. Piano sets a fragile bed, guzheng arpeggios and bamboo flute answer the vocal phrases; warm strings bloom on the chorus. Male or female vocals can carry it, intimate in the verses, then soaring and tear-soaked in the hook. Subtle taiko-style drums and low gongs enter in the bridge for tragic weight, then everything drops back to almost solo piano for the final line., emotional, drama, deep, sad, slow