Text
Bóng tối phủ kín một kiếp người,
Valjean bước ra với xiềng xích trong tim.
Đời ném đá, đời khinh miệt,
Một miếng bánh cũng thành tội quá lớn.
Nhưng ánh nến từ nhà giám mục,
Chiếu lên ông như phép nhiệm màu.
“Anh không thuộc về bóng tối nữa,
Ta trao anh lại cho ánh sáng đời này.”
Với đôi tay run rẩy, ông bước đi,
Mang lời tha thứ như lửa sưởi lòng.
Dẫu thế gian vẫn đầy nghi kỵ,
Ông nguyện sống để trở thành người tốt.
Từ một tù nhân thành người lương thiện,
Từ tro tàn mọc lên niềm tin.
Fantine lặng lẽ giữa đời dông bão,
Những giấc mơ son phấn chẳng còn.
Vì con thơ, nàng bán cả tương lai,
Giữ chút hy vọng mong manh cuối cùng.
Người đời ruồng bỏ, số phận giày xéo,
Và Valjean đến như tiếng chuông cứu rỗi.
Nàng mỉm cười trong cơn hấp hối,
“Khi nào gặp lại con, hãy nói mẹ rất yêu con.”
Cosette bé bỏng giữa đêm lạnh,
Gánh đầy nước dưới bóng rừng sâu.
Tiếng gậy quật, giọng quát mắng,
Làm tuổi thơ rách nát như tờ giấy mỏng.
Valjean xuất hiện như ánh trăng,
Đón em khỏi căn nhà tàn nhẫn.
Từ đêm ấy, đời em có một người cha,
Và ông có một lý do để sống.
Giữa màn đêm, ánh sáng vẫn còn đó,
Tựa ngọn nến không bao giờ tắt.
Tình thương vượt qua mọi khổ đau,
Làm trái tim biết cách hồi sinh.
Dù bão tố tàn phá cuộc đời,
Tình yêu vẫn tìm được đường trở lại.
Éponine đứng trong cơn mưa bụi xám,
Cô độc ôm một mối tình câm.
Marius nhìn về hướng Cosette,
Không hay có kẻ đau như xé lòng.
Cô hát khẽ giữa trời thành Paris,
“Dẫu không thuộc về anh – em vẫn yêu.”
Trên chiến lũy, cô ngã vào tay chàng,
Đôi mắt khép lại trong nụ cười mãn nguyện.
Marius trẻ giữa lửa căm hờn,
Mang trong tim mộng tưởng tự do.
Paris cháy trong tiếng kêu đổi mới,
Những thanh niên ngã xuống vì tương lai.
Gavroche cười giữa làn đạn xé,
Em hát cho đến phút cuối cùng.
Những đứa trẻ ấy, linh hồn trong sáng,
Sáng hơn mọi ánh đèn thành phố.
Và trong âm vang của những cuộc đời,
Có những trái tim hóa thành ánh sao.
Dù thế gian phũ phàng, lạnh lẽo,
Tình yêu vẫn vượt lên tất cả.
Ai sống để thương, người ấy không bao giờ chết,
Dấu chân họ mãi còn trong lòng đời.
Javert, kẻ giữ luật nghiêm như thép,
Chỉ biết trắng – đen, không hề có giữa.
Nhưng khi Valjean cứu mạng ông,
Cả bầu trời sụp xuống trong tim.
Không thể sống với sự lung lay ấy,
Ông lao mình vào bóng tối mịt mù.
Một con người chết vì không hiểu rằng
Lòng tốt có thể vượt cả luật đời.
Chiến lũy tan, cuộc đời trôi tiếp,
Cosette nắm tay Marius bình yên.
Valjean già đi trong lặng lẽ,
Mang theo bao bí mật của trái tim.
Giờ phút cuối, ông nói với nụ cười:
“Hãy yêu nhau như ta đã yêu các con.”
Ánh sáng dịu dàng phủ lên căn phòng,
Như thiên đường mở cửa đón ông.
Những người khốn khổ, dù đau đến tột cùng,
Vẫn hát lên khúc hát của lòng nhân.
Ở nơi nào con người còn biết thương nhau,
Nơi đó, bóng tối cũng phả
Musikstil
Big Band, Symphony, Symphonic Rock, Sonata, String Quartet, Light Opera, Anger, Fear, Surprise, Mystery, Despair, soulful, emotional, Basso Cantante, 60-80 BPM