Trong đêm vắng, anh nghe tiếng lòng Gọi tên em theo từng nhịp gió. Tưởng như bước chân em quay về đây, Nhưng chỉ còn bóng tối vờn trong đôi tay.
Em có nghe không, lời anh gọi trong đêm? Như ánh sao rơi mềm xuống trái tim buồn. Anh đứng nơi đây, mong thấy em một lần, Như giấc mơ dịu dàng vẫn chưa thành tên.
Anh đã cố quên, nhưng sao chẳng thể, Nụ cười em như còn ở nơi này. Giữa muôn tiếng mưa rơi ngoài hiên vắng, Anh chỉ muốn hỏi em: “Có nhớ anh không?”
Em có nghe không, lời anh gọi trong đêm? Như ánh sao rơi mềm xuống trái tim buồn. Anh đứng nơi đây, mong thấy em một lần, Như giấc mơ dịu dàng vẫn chưa thành tên.
Nếu mai thức dậy mà em đứng cạnh anh, Thì trái tim này sẽ thôi không lạnh nữa. Anh vẫn tin một ngày gió đưa em về, Dù giờ đây, anh chỉ biết… gọi em trong đêm.