Đến và ôm một con người từ phía sau rồi để cho thế giới ngoài kia tự quyết định sẽ đau đớn theo cách nào...
Một con người với tất cả những yêu thương chỉ mới bắt đầu từng giọt nước mắt vẫn rơi khi chập chùng gian khó chúng ta tựa vào nhau mà biết rằng cuộc đời còn quá nhiều giông gió chỉ có hơi ấm kia đến theo cùng hơi thở là đủ sức bình yên...
Ôm lấy một con người từ phía sau và ngăn hết mọi ưu phiền chúng ta lạc loài trong bao tháng ngày đã sống những ước mơ lần lượt rời xa khi không còn hy vọng từng có đêm vỗ về mình thôi nín đi đừng khóc vì chẳng còn gì nữa hết để thức dậy mà vui...
Cho đến khi một người đến từ phía sau và ôm lấy những thiệt thòi nhắm mắt lại cho lòng mình cách xa thế giới chỉ cần như thế này rồi muốn đánh đổi thì đánh đổi bao nhiêu lâu hay bao nhiêu xa chỉ cần một tiếng nói - sẽ không sao!
Chúng ta như một cơn mưa đi tìm những mái hiên đang có yêu thương trú vào xin được nép cạnh bên để nương nhờ chút may mắn chờ đợi một niềm tin trong cuộc đời chưa bao giờ bình lặng mở lòng ra và đón nhận ở đâu đó một ngày...
Đến và ôm một con người từ phía sau cho ấm áp biết mình có tồn tại từ hôm nay...