Text
Sáng sớm nghe mưa rơi ngoài hiên,
Một đời đi qua bao thăng trầm,
Tay trong tay nhưng lòng xa vời,
Người quen quanh đây mà sao trống trải.
Bốn mươi tuổi, tim muốn chậm lại,
Những ngày êm đềm trôi qua lặng lẽ,
Những tiếng cười quen dần thành xa lạ,
Anh tìm nơi bình yên giữa phố đông.
Cho anh một ngày thật nhẹ nhàng,
Một góc quán cũ, tiếng đàn bossa vang,
Uống ly cà phê, nhìn đời trôi qua,
Bình lặng một chút, để tim trở về nhà.
Ngôi nhà đầy đủ nhưng thiếu hơi thở,
Những kỷ niệm xưa vẫn còn đâu đó,
Mắt em cười nhưng anh thấy lạc lõng,
Muốn nghe nắng lên mà chẳng cần lời.
Bốn mươi tuổi, còn muốn yêu cuộc sống,
Nhưng lòng đã mệt với những ồn ào,
Những câu chuyện quen dần thành lặng lẽ,
Anh tìm nơi bình yên giữa phố đông.
Cho anh một ngày thật nhẹ nhàng,
Một góc quán cũ, tiếng đàn bossa vang,
Uống ly cà phê, nhìn đời trôi qua,
Bình lặng một chút, để tim trở về nhà.
Những cơn gió đưa anh về quá khứ,
Những giấc mơ trẻ con còn vương trong mắt,
Anh biết cuộc đời không còn mơ mộng,
Nhưng vẫn muốn một chiều bình yên, chỉ riêng anh.
Cho anh một ngày thật nhẹ nhàng,
Một góc quán cũ, tiếng đàn bossa vang,
Uống ly cà phê, nhìn đời trôi qua,
Bình lặng một chút, anh trở về nhà…