Text
[Verse 1]
Con người đã đi xa, từ ánh lửa đầu tiên
Từ đá thô sơ, đến ngày bay vào trời xanh
Ngọn đuốc tri thức, cháy sáng muôn đời
Ây ai sinh ra, từ khát vọng vĩnh hằng.
[Chorus]
Khi trí tuệ lên ngôi, ta chạm đến vô cùng
Kho dữ liệu chung, rực sáng như vầng dương
Nhưng đôi bàn tay, không còn viết giấc mơ
Bộ não lặng im, nhường chỗ cho máy móc.
[Verse 2]
Ngày qua càng quen, những câu trả lời nhanh
Cả điều nhỏ nhoi, cũng gửi về ây ai
Tri thức loài người, như con sông chảy mãi
Nhưng ý chí dần khô, chẳng ai tự mình tìm.
[Chorus]
Khi trí tuệ lên ngôi, ta chạm đến vô cùng
Kho dữ liệu chung, rực sáng như vầng dương
Nhưng đôi bàn tay, không còn viết giấc mơ
Bộ não lặng im, nhường chỗ cho máy móc.
[Bridge]
Chip trong não, kết nối không rời
Con tim đâu còn, quyết định cuộc đời
Thành quả huy hoàng, cũng là lưỡi dao
Chúng ta tự rời xa chính mình.
[Outro]
Ây ai là kết tinh, của bao thế hệ
Bình minh rực rỡ, hay bóng tối lụi tàn?
Con người đi đến, đỉnh cao tri thức
Nhưng sẽ về đâu, khi con người giao tiếp với nhau bằng chip
Không còn tiếng nói tiếng cười
Không còn bóng người
Musikstil
Vietnamese electronic ballad, cinematic synthwave style, deep and futuristic, theme of AI evolution and human decline, atmospheric, emotional, powerful.