Text
Thế nhân phiêu du, tôi lặng lẽ giấu muôn trùng bi ai.
Mộng khúc u hoài, ngỡ cố nhân trở lại.
Vấn tinh tú, vì sao duyên tình đoạn tuyệt?
Nơi viễn xứ, anh lẻ bóng miên man
Kỷ niệm xưa, hóa bụi trần dĩ vãng
Dung nhan ấy, giờ khuất áng mây ngàn
Bi khúc này, chìm giữa cõi mênh mang
Huyền nguyệt tàn, ai thấu nỗi bi ai
Tâm can này, chìm giữa cõi trần ai
Lời thề ước, giờ đã hóa tro phai
Chỉ mình anh, còn lại nỗi u hoài...
Viễn xứ đêm dài, lòng đầy thăm thẳm
U hoài ánh đăng, cô độc triền miên.
Phong vũ thê lương, thấm buốt cả tâm can.
Dáng cố nhân, giờ chỉ còn dĩ vãng.
Phố thị tàn canh, lệ sầu vương mi.
Ước thề xưa, nay hóa hư vô, tình mình đoạn tuyệt?
Nơi viễn xứ, anh lẻ bóng miên man
Kỷ niệm xưa, hóa bụi trần dĩ vãng
Dung nhan ấy, giờ khuất áng mây ngàn
Bi khúc này, chìm giữa cõi mênh mang
Huyền nguyệt tàn, ai thấu nỗi bi ai
Tâm can này, chìm giữa cõi trần ai
Lời thề ước, giờ đã hóa tro phai
Chỉ mình anh, còn lại nỗi u hoài...
Dạ vũ tàn phai, niệm cũ hóa tro bụi...
Độc ảnh cô liêu, sầu muôn thuở, giữa cõi trần ai.