[Intro] (Tiếng vĩ cầm kéo dài, âm thanh mưa rơi nhẹ) (Giọng thì thầm) Thời gian... nó đang gặm nhấm chúng ta. Yeah... Obito. 2024.
[Verse 1] Thời gian... (hít thở sâu) nó khẽ lướt qua kẽ tay Làm khô đi những chiếc lá, úa màu trên đôi vai gầy Kỷ niệm trong anh, giờ nặng trĩu như một khối chì Nó rơi xuống lòng giếng cạn... chẳng còn lại một chút gì. (Tiếng sỏi rơi... Tõm!) Nghe thật đanh, nghe thật gắt, như tiếng lòng anh đang vỡ vụn Mọi thứ cứ thế mà biến mất, chỉ còn lại một chút bụi mùn. Mình đã cố chạy thật nhanh, để vượt qua cái vòng xoáy đó Nhưng thời gian nó tàn nhẫn lắm... nó cuốn phăng đi cả ngọn cỏ!
[Chorus] Nhưng hãy nhìn xem! (Nhìn xem!) Riêng những câu thơ này vẫn còn xanh... (vẫn còn xanh) Riêng những bài hát này vẫn còn xanh... (mãi còn xanh) Dẫu cuộc đời có bạc, dẫu thời gian có đầy rẫy sự tàn phai Thì những giai điệu này là thứ duy nhất... còn ở lại đến ngày mai!
[Verse 2] Và đôi mắt em... nó không giống như những thứ phù du kia Nó là hai giếng nước, chứa đựng cả một bầu trời chia lìa Nhưng trong veo, sâu thẳm, nó soi thấu cả linh hồn anh Giữa một thế giới đang lụi tàn, đôi mắt đó là thứ duy nhất còn xanh! (Chỉ duy nhất đôi mắt em... là còn xanh!) Thời gian có thể lấy đi thanh xuân, lấy đi cả hơi thở này Nhưng không bao giờ lấy được cái nhìn... mà ta trao nhau từ thuở ấy.
[Outro] Vẫn còn xanh... (Giọng nhỏ dần) Dẫu đời có tàn! Riêng những câu thơ... Riêng những bài hát... Và đôi mắt em. (Nhạc tắt đột ngột)
Стиль музыки
Hip Hop, Rap, Jazz Rap, Nostalgia, Mystery, Calmness, Sadness, emotional depth vocal, 80-120 BPM, male voice