[Verse 1] Chiều nghiêng qua mái ngói cũ Khói rơm bay vương mắt ai Con đường đất in dấu chân Giờ nơi xa chỉ còn trong nhớ
Tiếng ve xưa tan giữa gió Mùi cơm thơm thoảng trước hiên Nhà bên ấy Giàn bầu xanh Nghe tên mình Nửa muốn quay về
[Chorus] Con nhớ quê Nhớ như tim nhói Nhớ tiếng cha ho Tiếng mẹ cười trong mưa Nhớ mái hiên ướt sương khuya Chõng tre kêu khẽ mỗi khi trở mình
Con nhớ quê Nhớ da diết quá Giữa chốn đông người Bỗng lạc loài riêng con Ước chi mai sớm tinh mơ Thấy khói lam mỏng Thơm đầy ngõ nhỏ
[Verse 2] Thành phố đêm sáng rực thế Mà lòng con tối như sương Ai hỏi đến nơi sinh ra Chỉ cười thôi để nỗi buồn lặng xuống
Tờ lịch rơi theo năm tháng Mỗi mùa mưa lại nhói thêm Tiếng ru cũ bên võng tre Vẳng đâu đây giữa hàng cây bê tông
[Chorus] Con nhớ quê Nhớ như tim nhói Nhớ tiếng cha ho Tiếng mẹ cười trong mưa Nhớ mái hiên ướt sương khuya Chõng tre kêu khẽ mỗi khi trở mình
Con nhớ quê Nhớ da diết quá Giữa chốn đông người Bỗng lạc loài riêng con Ước chi mai sớm tinh mơ Thấy khói lam mỏng Thơm đầy ngõ nhỏ
[Bridge] Ngày trở về Con đi chậm thôi (ừ chậm thôi) Sợ chạm vào kỷ niệm rơi đầy sân Nếu mái nhà chẳng còn như trước Xin cho con còn nhận ra đường về
[Chorus] Con nhớ quê Nhớ như tim nhói Nhớ tiếng cha ho Tiếng mẹ cười trong mưa Nhớ mái hiên ướt sương khuya Chõng tre kêu khẽ mỗi khi trở mình
Con nhớ quê Nhớ da diết quá Giữa chốn quay cuồng Vẫn giữ hoài trong tim Dẫu mai đây có xa thêm Bước chân con vẫn quay về nguồn cội
Стиль музыки
Gentle Vietnamese ballad with male vocals over warm acoustic guitar and subtle đàn tranh; verses intimate and close-mic, chorus swells with soft string pad and airy backing harmonies, brushed snare rising in the second chorus to lift the emotion while keeping a tender, homesick mood