[Verse 1] Anh gặp em hơi muộn Như chuyến xe trễ giờ Tim hai ta trống trơn Toàn vết xước Dở dang ngày xưa
Anh chạm vào tay em Nghe quá khứ rơi mềm Những nỗi đau yên im Nhường chỗ ấm áp đầu tiên
[Chorus] Tình mình muộn màng mà mặn nồng Như mưa rơi xuống ruộng đồng khô cằn Những ngày chưa từng được ai ôm chặt Giờ ôm hết trong vòng tay nhau Tình mình đến sau mà rất sâu Bao năm thiếu vắng gom về một phút này Nếu đời là phần bù cho những lỡ làng Thì em chính là phần bù cho anh
[Verse 2] Em bảo em quen một mình Quen lặng im trước gương soi Quen sinh nhật chẳng ai hỏi Quen giấu nước mắt vào vai áo
Anh bảo anh quen chịu đựng Quen nói dối là “ổn thôi” Quen đứng nép trong đám đông Nhìn hạnh phúc của người ta trôi
[Chorus] Tình mình muộn màng mà mặn nồng Như mâm cơm nóng trên bàn chiều muộn Những ngày chưa từng được ai chờ đợi Giờ chờ nhau nơi hiên nhà nhỏ Tình mình đến sau mà rất sâu Bao năm thiếu vắng gom về một phút này Nếu đời là phần bù cho những lỡ làng Thì em chính là phần bù cho anh
[Bridge] Mình từng sống như chẳng cần ai Chỉ tồn tại qua từng ngày dài Đến khi nhìn vào mắt nhau Mới biết thế nào gọi là được thương
Nếu mai sau bão giông ùa tới Anh vẫn xin nắm tay em Muộn còn hơn là chẳng đến Muộn mà thương như chưa từng được thương
[Chorus] Tình mình muộn màng mà mặn nồng Như đêm đông cuối cùng rồi cũng sáng Những ngày chưa từng được ai dang rộng Giờ dang cánh cửa đời cho nhau Tình mình đến sau mà rất sâu Bao năm thiếu vắng gom về phút ban đầu Nếu đời là phần bù cho những lỡ làng Thì ta cứ ở đây bù đắp cho nhau
Стиль музыки
Slow-burning V-pop ballad in 6/8, male vocals, tender piano and warm pad bed. First verse sparse with intimate close-mic vocal; strings swell into a wide, sing-along chorus. Subtle electric guitar lines weave under the second verse, with soft backing harmonies lifting the hook each time. Final chorus climbs a half-step, drums open up with toms and cymbal swells for a cathartic, teary climax, then fade back to solo piano on the last line.