thôi bao cấp ấy nghèo khó quá đi chiến tranh tàn phá mái trường xưa tán xa xôi năm cây số đường đôi chân bé thơ ngày ngày đi bộ cùng với ước mơ có 1 người con gái in dấu trong tim nụ cười thơ ngây hồn nhiên dịu êm trong cặp sách nhỏ dấu mấy quả ổi xanh quả mận đầu mùa trao em vội vàng khi tan trường về anh ngắm qua ô cửa nhà em lỗi nhỏ nép mình dưới hiền xưa thấp thoáng bóng cha dáng gầy bên xe gạo một tay gồng gánh tóc bạc rữa mưa giông cha em thương binh thầy giáo Kiên Cường ký ức chiều mưa gạo trắng ướt vai gầy in sâu vào lòng chẳng thể nào phai tuổi thư ta đó không 1 lời nói chỉ ánh mắt chạm qua khe cửa sổ thôi cứ mỗi chiều về lòng anh bâng khuâng Đợi chờ bóng em giữa ngõ vắng thân thân quen tình yêu học trò trong trắng như sương nụ cười em đó là cả nắng vàng vương anh giữ trong lòng chẳng dám nói ra chỉ là lặng lẽ đi qua sân nha khi tan trường về anh ngắm qua chỗ cửa nhà em lỗi nhỏ nép mình dưới hiên xưa thấp thoáng bóng cha dáng gầy bên xe một tay gồng gánh tóc bạc giữa mưa giông cha em thương binh thầy giáo Kiên Cường cùng em trên phố bước đi giữa gió sương ký ức chiều mưa gạo trắng ướt vai gầy in sâu vào lòng chẳng thể nào phai thời gian cứ trôi đi kỷ niệm vẫn còn dù bao đổi thay nỗi nhớ chẳng hao mòn những 5 tháng ấy là 1 phần đời Để ta trân quý 1 bóng hình người dù giờ xa cách chẳng biết em nơi đâu vẫn luôn mong em bình yên mãi sau ký ước chiều mưa đông đầy yêu thương là bài ca mãi vấn vương vấn vương