[Verse 1] Con đường Nguyễn Lương Bằng Bụi nắng bám gót giày Qua thị tứ Hòa Loan Tiếng rao chiều đong đầy Quán nước bên gốc phượng Bác Ba châm ấm trà Hỏi tôi: “Con đi miết Có khi mô nhớ nhà?”
[Chorus] Về lại đất Hòa Loan Gió hun hun mùi rạ Phố Thông se sắt chiều Ai đứng chờ ai hả? Đồng Đỗ Hạ thâm canh Sóng lúa ôm chân núi Quê hương gọi rất khẽ Mà tim tôi nghe rồi (hey!)
[Verse 2] Sáng ra chợ Phố Thông Mẹ gánh hàng sớm mai Mồ hôi ướt lưng áo Mắt vẫn cười giòn tan Cha ngoài đồng Đỗ Hạ Còng lưng vun luống dài Trên vai dính bùn đất Mà trong lòng xanh rì
[Chorus] Về lại đất Hòa Loan Gió hun hun mùi rạ Phố Thông se sắt chiều Ai đứng chờ ai hả? Đồng Đỗ Hạ thâm canh Sóng lúa ôm chân núi Quê hương gọi rất khẽ Mà tim tôi nghe rồi (woah)
[Bridge] Đã có lúc tôi mơ Phố xa nhiều đèn quá Mới thấy một chiều mưa Chỉ muốn về mái lá Con đường Nguyễn Lương Bằng Dù bao lần đổi lạ Đi hết vòng nhân gian Cũng quay về nơi đó (yeah)
[Chorus] Về lại đất Hòa Loan Gió hun hun mùi rạ Phố Thông se sắt chiều Ai đứng chờ ai hả? Đồng Đỗ Hạ thâm canh Sóng lúa ôm chân núi Quê hương gọi rất khẽ Mà tim tôi nghe rồi (hey!) Quê hương gọi rất khẽ Mà tim tôi nghe rồi
Стиль музыки
Bold modern country ballad with male vocals; bright acoustic guitars and steady stomp-clap groove in the verses, big singalong hook with layered harmonies in the chorus, warm pedal steel and fiddle answering vocal lines, final chorus lifts with tambourine and ad-lib echoes for an anthemic hometown feel