[Verse 1] Ninh An như mộng Tỉnh ra đã muộn Tránh thế nào cũng gặp lại người Kẻ năm xưa tiễn ta vào chết Nay đứng đây Giữ cả bầu trời
Ninh An như mộng Tình sao trái lối Yêu một người chẳng thể yêu sai Biết là một bước chân quay lại Là vạn ngày chẳng thoát hình ai
[Chorus] Ninh An như mộng Người như khói Ta đưa tay nắm Càng trôi xa Trái tim lạc giữa ngàn câu hỏi Vẫn gọi tên người trong xót xa Nếu mai này tỉnh trong tàn lửa Vẫn xin mang hết tội mình ra Đổi lấy một lần ta đứng giữa Giữa đời Mà còn được gọi… là ta
[Verse 2] Thành quách kia Gió vùi trong bụi Những thề nguyền ngủ dưới rêu xanh Áo choàng xưa dính mùi đêm tối Vai người giờ nặng hết chiến tranh
Ta từng muốn xoá đi trang sách Có tên người cạnh chữ chia ly Nhưng bàn tay vốn quen cầm kiếm Lại run lên trước một câu “vì”
[Chorus] Ninh An như mộng Người như khói Ta đưa tay nắm Càng trôi xa Trái tim lạc giữa ngàn câu hỏi Vẫn gọi tên người trong xót xa Nếu mai này tỉnh trong tàn lửa Vẫn xin mang hết tội mình ra Đổi lấy một lần ta đứng giữa Giữa đời Mà còn được gọi… là ta
[Bridge] Nếu năm đó ta đừng quay bước Liệu giờ này ai mất ai còn Một lời thương giấu trong trăm nước Trôi mấy đời Vẫn đục bến hồn
[Chorus] Ninh An như mộng Người như khói Ta đưa tay nắm Càng trôi xa Giấc mơ này dẫu là oan trái Vẫn nguyện mang đi đến cuối xa Nếu mai này chẳng chung trời nữa Xin cho ta giữ chút phôi pha Giữ một Ninh An trong ánh lửa Giữ người… trong tiếng thở… gọi ta
Стиль музыки
Melancholic Viet-ballad with cinematic strings, gentle piano arpeggios, and soft male vocals. Verse begins sparse and intimate; chorus swells with sweeping orchestration, distant choir pads, and subtle ethnic percussion. Dynamics rise on emotional peaks, then pull back to near-whispered lines, spotlighting delicate vibrato and aching phrasing.