Tôi lớn lên từ lời ru của mẹ Từ con đê, bờ lúa, mái tranh nghèo Từ tiếng gà gọi bình minh thức giấc Từ lá cờ bay giữa nắng chiều Đất quê tôi qua bao mùa gió lửa Vẫn đứng lên từ tro bụi đau thương Bước chân nhỏ đi qua trang sử cũ Nghe non sông gọi giữa con đường nhỏ Có những người chưa kịp gọi tên mình Đã hóa đất, hóa trời giữ nước Cho hôm nay tôi được sống yên bình Ngẩng đầu cao giữa đời thật Tình yêu nước không là lời nói Là khi tim mình biết cúi đầu Trước lịch sử, trước bao xương máu Đã dựng nên dáng hình non sông Tình yêu nước là khi ta sống Sống cho ngay, cho thật, cho bền Dẫu đi xa vẫn luôn nhớ hướng Có Việt Nam ở trong tim mình Tôi yêu nước từ điều rất nhỏ Giữ hàng cây, giữ tiếng nói quê hương Từ việc đúng, từ điều tử tế Góp bình yên cho đất nước mình thương Tình yêu nước không cần rực lửa Nhưng âm thầm như đất nuôi cây Qua bao bão giông vẫn ở lại Giữ Việt Nam vẹn nguyên hôm nay Nếu mai này tôi không còn trẻ Vẫn tự hào khi kể cháu nghe Rằng đất nước này từng đứng dậy Bằng con người rất đỗi giản đơn Giữa đất trời mang hình chữ S Tôi gọi tên bằng cả trái tim Việt Nam ơi, không chỉ là nơi ở Mà là nơi chức tình cảm , yêu thương