Từ tre làng qua bao thế hệ Một dây rung giữa đất trời Không cần trống chiêng vang dội Vẫn nghe hồn nước lên lời Bàn tay gảy mang hồn sông núi Cần đàn cong như dáng quê Tiếng ngân đi qua bão lửa Mà vẫn nguyên vẹn lời thề
Một dây thôi Mà kể ngàn năm giữ nước Một tiếng rung Mà nối triệu tim chung bước
Đàn bầu ơi, tiếng Việt Nam Ngân lên từ lòng đất mẹ Một dây mà hóa non sông Dựng hồn dân tộc trong từng âm Đàn bầu ơi, giữa trời Đông Giữ hồn xưa không phai nhạt Dù mai này gió đổi thay Tiếng này còn – nước này còn
Qua chiến tranh, qua nghèo khó Tiếng đàn chưa từng lặng im Theo bước người ra trận Theo lời ru giữa đêm yên bình Người đi xa nghe đàn gọi gió Biết quê nhà vẫn đợi chờ Một dây căng như xương sống Giữ Việt Nam đứng đến bây giờ
Không cần nhiều Chỉ một dây làm cội rễ Không cần cao Vẫn vang khắp bốn phương về
Đàn bầu ơi, tiếng Việt Nam Không lẫn vào đâu giữa thế giới Một dây mà hóa trăm giọng Kể chuyện giống nòi, chuyện cha ông Đàn bầu ơi, giữa hôm nay Xin đừng quên hồn đất nước Từ tre xưa đến phố đông Tiếng này còn – hồn Việt còn
Nếu một ngày con hỏi cha Việt Nam là gì giữa nhân gian Xin hãy cho con nghe tiếng ấy Một dây rung – cả giang san
Đàn bầu ơi, tiếng Việt Nam Ngân lên cùng thời đại mới Giữ hồn xưa, mở ngày mai Một dây thôi – mà vững muôn đời