[Verse 1] Sáng mù sương trên đỉnh Pú Nhung Lưng đèo cao Nương ngô gió rung Mẹ kể con nghe thuở xưa khói súng Có chàng trai người Mông Bước chân như sấm rừng
Đất Tuần Giáo Mây vờn Điện Biên Vai áo chàm Mắt đen kiên cường Đường sang bản dốc quanh núi dựng Một mình mang bao điều ước của dân làng
[Chorus] Vừ A Dính Tên gọi vang trên đá Giữa mây ngàn Chuyện anh còn ngân xa Từ Pú Nhung Tiếng khèn ru câu ca Anh ngã xuống Đất ôm anh Mà trời Tây Bắc nâng bước ta
[Verse 2] Đêm đồn giặc Đuốc cháy bên khe Anh băng rừng Qua lau lách che Tin gửi đi theo làn khói mỏng Giữ từng thửa nương Giữ tiếng cười trẻ thơ
Giặc bắt anh Trói giữa sân đồn Gió thổi qua Áo mỏng vai gầy Hỏi anh rằng: “Ai chỉ lối này?” Anh nhìn về Pú Nhung Lặng im như đá núi
[Chorus]
[Bridge] Đạn đã ngừng Mà tên anh còn bước Theo tiếng giã ngô Theo nhịp chân lên nương Giữa hội xuân Khèn gọi trời xanh trước Người nhắc anh Như nhắc mình Sống ngay thẳng Tim son đỏ như anh
[Chorus]
Стиль музыки
Mellow Vietnamese ethnic-folk fusion with Mông Northwestern colors: đàn môi riffs, sáo mèo answering the vocal, earthy trống and chiêng pulsing like mountain footsteps. Male vocals, storytelling tone in the verses; chorus opens wider with group call-and-response and soaring pentatonic lines. Gentle strings pad the low end, final chorus lifts with layered harmonies and a bright sáo melodic hook.