Letra da música
(Verse 1)
Có những thói quen, giờ đây bỗng trở nên thừa thãi
Như việc cầm điện thoại, rồi chợt nhận ra chẳng còn ai
Để gửi dòng tin nhắn: "Ngày hôm nay của em thế nào?"
Chỉ còn lại khoảng không, lặng im nghe tiếng lòng nghẹn ngào.
Tôi ghét cách thành phố này, cứ nhắc về kỷ niệm
Mỗi góc phố, mỗi hàng cây, đều in dấu những lần tìm kiếm
Ánh mắt người ngày ấy, dịu dàng như nắng ban mai
Mà sao giờ đây, chỉ còn lại những tiếng thở dài.
(Pre-Chorus)
Ta đã từng hứa sẽ cùng nhau đi đến tận cùng
Mà sao mới nửa đường, bước chân đã chẳng còn chung?
Người chọn cho mình một lối đi, đầy nắng ấm và hoa
Còn tôi chọn ở lại, với những ngày tháng cũ phôi pha.
(Chorus)
Đau nhất không phải là khi ta nói lời chia ly
Mà là khi gặp lại, nhưng chẳng còn lý do để ở lại hay đi
Là khi biết rõ mọi điều về người, từ sở thích đến thói quen
Nhưng giờ đây lại phải tập cách gọi nhau là "người không tên".
Người lạ từng thương, giờ đây lạ lẫm đến đau lòng
Ánh mắt nhìn nhau, chỉ còn lại một khoảng trống mênh mông
Hóa ra khoảng cách xa nhất, không phải là vạn lý trùng khơi
Mà là khi đứng cạnh nhau, nhưng hai trái tim đã lạc mất nhau rồi.
(Verse 2)
Chiều nay vô tình, thấy người đi bên một ai khác
Họ cười nói dịu dàng, làm tim tôi bỗng chốc tan tác
Tôi vội quay mặt đi, như một kẻ tội đồ trốn chạy
Sợ người thấy tôi buồn, sợ mình chẳng cầm được nước mắt cay.
Cầu chúc người bình an, bên những gì người đã chọn
Còn phần đau thương này, tôi xin nhận lấy chẳng chút hao mòn
Kỷ niệm là hành trang, nhưng cũng là gánh nặng trên vai
Biết bao giờ mới quên được, một hình bóng chẳng thể phai?
(Bridge)
Có những vết thương, thời gian chẳng thể nào chữa lành
Nó chỉ nhắc ta rằng, chúng ta đã từng rất mỏng manh
Cảm ơn người đã đến, rồi lại vội vã rời xa
Để tôi biết yêu một người, là chấp nhận cả những xót xa.
(Chorus)
Đau nhất không phải là khi ta nói lời chia ly
Mà là khi gặp lại, nhưng chẳng còn lý do để ở lại hay đi
Là khi biết rõ mọi điều về người, từ sở thích đến thói quen
Nhưng giờ đây lại phải tập cách gọi nhau là "người không tên".
Người lạ từng thương, giờ đây lạ lẫm đến đau lòng
Ánh mắt nhìn nhau, chỉ còn lại một khoảng trống mênh mông
Hóa ra khoảng cách xa nhất, không phải là vạn lý trùng khơi
Mà là khi đứng cạnh nhau, nhưng hai trái tim đã lạc mất nhau rồi.
(Outro)
Thôi thì cứ để, nỗi buồn này ngủ yên trong tim
Đừng tìm về nhau nữa, đừng làm xáo động những lặng im
Tạm biệt người lạ... từng là cả thế giới của tôi.
(Tiếng piano chậm dần, ngắt quãng rồi kết thúc hẳn...)
Estilo de música
A male vocalist sings a melancholic pop ballad in Vietnamese, accompanied by a piano, acoustic guitar, and a string section. The song is in a minor key, with a slow tempo. The piano plays arpeggiated