Chỉ là vì nơi này chỉ còn bóng tối cô đơn mình anh Muốn rời đi khỏi đây chỉ vì anh quá yếu đuối Khóc nữa đi, em ơi Hãy để nước mắt rơi trên làn mi Chỉ vì một thứ nơi đây mà thứ nơi đây Là vì anh quá yếu đuối Chỉ tìm trong giấc mơ Một mình anh ngây thơ Chỉ là người đứng chờ Chạy đi đâu em hỡi Chạy vào trong giấc mơ Một mình anh tìm lối Chẳng thể nào thoát ra... Đêm anh lại nhớ đến em, nhớ lại về chuyện cũ Nhớ lại hình bóng qua nỗi thân quen bên trong tâm hồn vẫn hiện hữu Anh nhớ lời nói của cô gái đó, không phải qua chiếc điện thoại Anh nhớ Quảng Nam vào ngày trái gió Ta không yêu theo kiểu hiện đại Em có còn nhớ ngày ta xa chính xác vào ngày đông chí Anh đã lặng lẽ mua 5 đóa hồng dù không có tiền ở trong ví Anh nghĩ đó là món quà kỷ niệm tặng em trước lúc em bước đi Rồi giam mình vào trong căn phòng nhỏ nhìn bức ảnh đó đến ướt mi Anh biết tình anh như ly cà phê, thấm dần vào những suy nghĩ Khi ta không phải là cặp tình nhân nhưng có thể trở thành tri kỷ Anh không như họ, anh vẫn muốn đi tìm lại anh của ngày đó Một ngày bình thường nhìn nỗi nhớ chạy dọc trên ban công đầy gió Tất cả phê sữa hòa quyện lại với vị khói thuốc Sài Gòn bạc Là cách anh rap, cách thả hồn vào những ngày dài còn nhạc Là cứ như thế, những giai điệu xuất hiện vào 2 giờ đêm Nói cho em biết trước hiên nhà vẫn có một ai chờ em Là vì anh quá yếu đuối Chỉ tìm trong giấc mơ Một mình anh ngây thơ Chỉ là người đứng chờ Chạy đi đâu em hỡi Chạy vào trong giấc mơ Một mình anh tìm lối Chẳng thể nào thoát ra...