Gió xưa thổi qua miền ký ức Mang theo bước chân của hai người Ánh mắt ấy – sâu như trời cuối hạ Chạm vào tim khơi dậy những chơi vơi Tình như nắng hắt lên chiều đỏ lửa Đẹp nhưng sao vụt tắt quá mong manh.
Em đứng đó giữa miền yêu bão tố Giữa hai ta, kiêu hãnh và đam mê Những lời nói chẳng bao giờ nói hết Chôn vào tim như lưỡi dao không thấy Dù mạnh mẽ đến bao lần gượng sống Vẫn cúi đầu trước một chữ – “Nhớ anh”.
Người đã đến như cơn gió rất lạ Cuốn em xoay giữa những giấc mơ dài Dẫu năm tháng đổi thay như mây trắng Bóng hình anh chẳng phai trong đôi mắt Em giữ lấy chút yêu còn sót lại Như hoa đêm tự thắp sáng cho mình.
Tình yêu ấy – tựa hoàng hôn cháy đỏ Đẹp đến mức khiến lòng người đau hoài Dù rời bước, gió vẫn mang tên gọi Của một người từng chạm đến tim em Nếu gặp lại giữa mù sương quá khứ Em sẽ nói rằng: “Em vẫn yêu anh.”
Styl muzyki
Symphonic Rock, Symphony, Sonata, String Quartet, Light Opera, Big Band, Anger, Mystery, Romantic, Soulful and Lively Atmosphere, emotional, sophisticated, sharp, Coloratura Soprano, 60-80 BPM