ai đó nói những chuyến xe đời mình đi qua đều trở về bến gió ga chiều chỉ còn là một ga mây dù hiện tại thời gian có đi như đoàn tàu quên ngủ mình cũng không thể là người khách lạc bến dừng mỗi khi tìm bờ cau liếp dừa dẫu tím ngắt mù xưa thương tháng tư em hỏi sao anh không về nắng mưa với quê hương một chút sương gió bên trời cũng đâu nỡ cách xa hơn cuối bờ mương sau nhà có cây dừa xiêm lão chừng… nữa anh về dễ có khi sẽ không gặp được bụi tre già chim vắng đã bao mùa đầu ngõ lá khô người nói đúng. Những chuyến xe cuộc đời đi qua sẽ trở về bến gió ga chiều là một ga mây như tôi chiều nay chở trong lòng cơn mưa lớn quá không che kín được bên buồn. Ướt cả đường xa.