Ở đâu đó có một vườn cây nhỏ Một ánh đèn thao thức với trời sao Một nỗi niềm đau đáu phận ca dao Và nỗi nhớ như ngọn đèn khêu tỏ Ở đâu đó có một căn phòng nhỏ Vẫn đêm đêm tình tự với nhân gian Chữ nghĩa đắng cay chữ nghĩa tơ đàn Và nhung nhớ một trời xa lặng lẽ Ở đâu đó nỗi sầu đau nhân thế Cứ đong đầy sóng nước không gian Con thuyền tình cô đơn nhỏ bé Chòng chành trên sông nước mênh mang… Ở đâu đó nỗi chán chường mỏi mệt Có bàn tay nắm lấy bàn tay Và gửi trao nhớ thương da diết Người xa ơi khúc hát vơi đầy Ở đâu đó những ngày nắng gắt Có tri âm quạt mát sớm mai Khi lạnh lẽo ngày đông giá lạnh Tri kỷ là chăn đắp đêm dài Ở đâu đó có vườn cây nhỏ Có căn phòng nho nhỏ kề bên Có nến hồng đêm đêm khêu tỏ Có trời sao thao thức êm đềm Ở đâu đó người ơi …Thương mến.