Songteksten
Năm mươi lăm năm – một đời son sắt
Cha mẹ bảy mươi sáu, tóc sương gió phai màu
Thuở ấy cha đi xa, công trường mưa nắng
Mẹ ở lại quê nhà, một nắng hai sương ruộng sâu.
Thuở ấy cha đi xa, công trường mưa nắng
Mẹ ở quê nhà, một nắng hai sương
Bốn mầm xanh lớn lên từ đất khó
Kết tinh bao hy vọng gửi trọn yêu thương.
Tạ ơn cha mẹ thuở cơ hàn vất vả
Chẳng quản thân mình, chỉ nguyện con nên người
Tên con cha mẹ đặt không chỉ là tên gọi
Mà là ước mơ, là đạo lý ở đời.
Hương – hương đời thơm thảo nghĩa nhân
Cha mong con trai giữ lòng trong sáng
Sống dịu dàng, lan tỏa yêu thương
Như hương hoa nhẹ mà bền bỉ tháng năm.
Đông – vững chãi giữa đời phong sương
Như mùa đông rèn nên bản lĩnh
Cha gửi gắm chí bền, lòng kiên định
Đứng giữa cuộc đời mà chẳng ngại gian nan.
Tươi – tươi sáng nụ cười hiền hậu
Mẹ mong con mang ánh nắng cho đời
Dẫu đời có lúc chông gai vất vả
Vẫn giữ trong tim sự lạc quan, sáng ngời.
Dương – mặt trời soi đường phía trước
Cha mẹ gửi con khát vọng vươn xa
Sống ngay thẳng, quang minh, chính trực
Làm ánh sáng cho gia đình, cho quê nhà.
Mỗi bước đời con đi, có bàn tay nâng đỡ
Lo dựng vợ gả chồng, tròn vẹn bốn anh em
Từ anh cả đến út hiền, cha mẹ luôn lo toan
Nay mỗi đứa một nghề, rạng rỡ khắp mọi miền.
Nhưng cha mẹ vẫn vậy, căn nhà xưa đơn sơ
Giữ nếp sống hiền hòa giữa bản thôn nghèo khó
Tình quê không phai nhạt, nghĩa nhà bền chặt
Lặng lẽ mà sâu dày, theo tháng năm chan hòa.
Tóc đã bạc màu, đôi tay chưa ngơi nghỉ
Bảy mươi sáu tuổi đời vẫn bền bỉ sớm hôm
Lấy thân mình làm gương soi đường con cháu
Cho đời sau vững bước giữa bão giông trập trùng.
Cháu con nay chăm ngoan, học hành nên nết
Khắc ghi công đức tổ tông, cội rễ gia đình
Học làm người trước hết bằng lòng nhân ái
Lấy đức làm gốc rễ, lấy nghĩa làm niềm tin.
Ôi công đức sinh thành cao như núi biển
Năm mươi lăm năm vun đắp vườn đời xanh tươi
Cha dạy con: “Đoàn kết là mạch nguồn sự sống”
Mẹ nhắc con: “Yêu thương là lẽ ở đời.”
Dẫu tháng năm giông gió, dẫu đời nhiều thử thách
Bốn anh em một dạ giữ trọn nếp gia phong
Tên cha – tên mẹ – tên con hòa làm một
Viết nên gia đình bằng nghĩa nặng tình thâm.
Măng mọc tre già, truyền đời bền gốc rễ
Con nguyện gìn giữ điều cha mẹ trao truyền
Viết tiếp khúc gia ca từ mạch nguồn xưa cũ
Cho tổ tông rạng danh, cho cháu con vững bền.
Chúng con hứa giữ gìn đoàn kết như hơi thở
Dạy cháu con nhớ nguồn, kính người mở lối đi
Hạnh phúc hôm nay nhờ nền xưa vững chắc
Tương lai rạng ngời từ gốc rễ hôm nay ghi.
Năm mươi lăm năm – tình xanh như lá
Bảy mươi sáu tuổi đời – đức tỏa hương xa
Gia đình mình – một bài ca bền vững
Tạ ơn Cha mẹ, Hạnh phúc mãi nở hoa.