Verse 1 Anh quen em khi đời còn dang dở Bến sông xưa lỡ chuyến đò ngang Không hứa hẹn, cũng chẳng mơ màng Chỉ thương nhau qua ngày cơ cực
Verse 2 Mười mấy năm chung một mái nhà Buồn vui cũng gắng thứ tha Cãi nhau vì đôi điều rất nhỏ Mà lòng đau chẳng nói được ra
Chorus (điệp khúc – QUAN TRỌNG) Thôi coi như mình nợ nhau thôi Gặp đúng người, sai mất thời gian Thương thì nhiều mà duyên chẳng trọn Nên đành buông cho nhẹ lòng mang
Verse 3 (xuống thấp) Em đi rồi, nhà vắng hiu quạnh Anh một mình đối diện đêm sâu Thương còn đó nhưng không dám giữ Coi như mình trả hết nợ nhau