Ngày tháng cứ thế trôi mãi, mình lướt qua nhau như những đứa trẻ thơ Đợi chờ ngày ấy khẽ đến chậm chạp, chạm vào những giấc mơ của ngày xưa Ngày ấy người thương em đến thế mà… Ngày ấy người yêu em như vậy mà… Sao nỡ rời xa…
Mình giấu vào đâu những vết thương này Mình gửi vào đâu nỗi nhớ nhung này Từng tháng từng ngày trôi qua Giống như thước phim nhạt màu Thuở ấy ai nấy đều ngóng trông hoài
Ngày tháng năm ấy người cầm tay tôi người hát mãi câu ca yêu thương ngọt ngào Tình mình là truyện tranh đấy Tình mình là giấc mộng trong anh đấy Tình mình là giọt sương long lanh của nhành lá xanh êm đềm Thời gian lại xây thêm chút mơ mộng Mình lỡ giữ cho nhau tình yêu mong manh Rồi thế gian cướp anh đi mất Bao nhiêu làn ký ức ôm chặt lấy tôi Âm thanh yêu thương vừa mới đây thôi Giây phút này, sao nỡ rời xa…
Chuyện mình cứ thế như mưa mùa hạ, người lướt qua cứ ray rứt hoài. Mình vẫn hát những câu ca vu vơ tưởng chừng chuyện cũng đã qua để tháng năm nào đó bỗng nhắc cho mình nhớ về một ai đó… giấc mơ ấy gợi nhắc tôi về ai, tiếng hát ấy là tiếng của ai, là ai khiến tôi thầm vương tương tư, là ai khiến tôi ôm cõi mộng triền miên.
Stijl van muziek
Romantic, Calmness, Sadness, slow, soulful, slow sad, Female Voice