[Verse 1] Ngày đó tao còn tin Thế giới này hiền Sẽ không lấy em khỏi tao Như lấy một cái tên
Mà đêm đi qua nhanh Sân nhà im như đá Tao ngồi ôm khoảng trống Nghe tim mình rạn ra
[Pre-Chorus] Nhưng mà… Không còn… không còn… Những ngày mình gọi nhau Bằng giọng rất mềm
Nhưng mà… Mọi thứ tan dần Như cát trên tay Rơi xuống rất nhanh
[Chorus] Giấc mơ của kẻ mất tất cả Giấc mơ của kẻ mất tất cả Em ơi, em ơi, còn gì đâu mà giữ (chẳng còn gì đâu)
Giấc mơ của kẻ mất tất cả Giấc mơ của kẻ mất tất cả Tao vẫn gọi tên em trong bóng tối (tao vẫn gọi)
[Verse 2] Chiếc ghế bên hiên cũ Vẫn chờ một người ngồi Bát cơm nguội trên bàn Lạnh như chưa từng sôi
Có lần tao tưởng quên Nhưng mùi mưa trở lại Là cả một ngày xưa Đổ xuống đôi vai này
[Pre-Chorus] Nhưng mà… Không còn… không còn… Một câu chào buổi sáng Một bàn tay quen
Nhưng mà… Em đi xa rồi Chỉ còn tao đứng đây Giữa căn phòng này
[Chorus] Giấc mơ của kẻ mất tất cả Giấc mơ của kẻ mất tất cả Em ơi, em ơi, còn gì đâu mà giữ (chẳng còn gì đâu)
Giấc mơ của kẻ mất tất cả Giấc mơ của kẻ mất tất cả Tao vẫn gọi tên em trong bóng tối (tao vẫn gọi)
[Bridge] Nếu mai này em nghe Một tiếng lòng rất nhỏ Thì đó là phần tao Còn sót lại trong gió
Không xin em quay về Chỉ xin em một lần Nhìn xem có một kẻ Đã yêu đến tận cùng
[Final Chorus] Giấc mơ của kẻ mất tất cả Giấc mơ của kẻ mất tất cả Em ơi, em ơi, còn gì đâu mà giữ (chẳng còn gì đâu)
Giấc mơ của kẻ mất tất cả Giấc mơ của kẻ mất tất cả Tao vẫn nhớ em hoài trong bóng tối (tao vẫn nhớ)
Style of Music
Vietnamese melancholic indie-pop ballad with slow swaying rhythm and gentle fingerpicked guitar; verse stays sparse and close-mic, pre-chorus opens with soft piano and a rising pad, chorus lands wider with stacked harmonies and a trembling lead vocal. Use breathy doubles, whispered backing echoes on the anchor line, and a short reverse swell into each chorus. Mix is intimate, warm, and slightly dusty.