Ký túc xá những năm xưa Mười ba đứa chen căn phòng nhỏ xíu Mì tôm nấu với rau trai Mà nghe ấm áp như ngoài quê hương Đạp xe qua những con đường Tôm chiên thơm trước cổng trường chiều muộn Có hôm vét sạch túi tiền Mua dĩa cơm nhỏ mà nghe vui lòng ________________________________________ [Bridge] Rồi thời gian như dòng sông Cuốn người đi qua bao miền thương nhớ Ba giờ đã rất xa rồi Mẹ giờ tóc cũng bạc phơ cuối chiều Nhưng mùi khói bếp thân yêu Vẫn làm tim thấy bao điều còn đó Như bàn tay cũ năm nào Vẫn đang nhóm lửa giữa bao bộn bề
[Final Chorus] Người ta lớn lên đi tìm điều hạnh phúc Tưởng đâu xa xôi giữa cuộc sống muôn màu Đến khi ngoảnh nhìn mới hiểu một điều Điều đủ đầy nhất là còn người chờ trong bữa cơm chiều Có những người đi suốt đời tìm đủ đầy Qua bao tháng năm mới hiểu điều giản dị Rằng bình yên chẳng ở nơi xa xôi Mà nằm trong mâm cơm quê nhỏ xíu năm nào…
[Outro – nói nhẹ] “Má ơi… Con nhớ bữa cơm nhà mình quá…”