Tiếng bánh xe lăn trên mặt đường khuya sớm Dáng mẹ gầy nghiêng đổ dưới ánh đèn đêm Giỏ rau xanh, củ sắn, bó hành nồng Mẹ gánh cả tương lai trên đôi vai nhỏ bé. Trời đổ cơn mưa, áo sờn vai ướt đẫm Nắng cháy thịt da, chân mẹ lấm bùn lầy Dẫu lúc thân đau, cơn sốt dài chẳng dứt Mẹ chẳng dám nghỉ ngơi... vì đàn trẻ đợi cơm chiều.
Mẹ chắt chiu từng đồng tiền lẻ thấm mồ hôi Lo cho con sách đèn, lo manh áo mới Cả cuộc đời mẹ chẳng giữ gì cho riêng mình Bao nhọc nhằn mẹ nhận, chỉ mong con được nên người. Mẹ ước con đi xa, chạm tay vào con chữ Học thành tài để đời bớt nỗi gian truân Tấm lòng mẹ bao la như biển trời không đáy Hy sinh thanh xuân, chẳng một lời thở than.
Thời gian trôi mau, tóc mẹ nay bạc trắng Đàn con thơ năm nào giờ đã dựng vợ gả chồng Bàn tay mẹ chai sần, gánh gồng giờ đã mỏi Nhưng nụ cười vẫn tươi khi nhìn các con nên bề. Mẹ không có vàng son, chẳng lụa là nhung gấm Chỉ có tình thương nuôi con lớn thành người Giờ đây bão giông đã lùi xa ngoài cửa Hạnh phúc sum vầy, mẹ ấm áp tuổi xế chiều. Xe rau ngày xưa nay chỉ còn trong ký ức Nhưng tình mẹ suốt đời... con khắc ghi trong tim.