Ngài đã bước giữa đêm dài tịch lặng Tìm chân lý phía sau từng hơi thở Rừng sâu vắng, bóng sao trời soi rõ Ngài độ trí cho tất cả chúng sinh
Tam nguyện ngài rực sáng giữa trời đêm Độ chúng sinh rửa sạch nợ hồng trần Lời của ngài như chân lý dẫn ta đi Tâm chính mình — nguồn sáng lặng vào tim Trong hơi thở một vực sâu tĩnh lặng Bước chân ngài nhẹ giữa gió vô minh Ánh nhiệm màu soi từng miền tâm thức Đường tỉnh giác mở ra từ chính mình
Một tâm nguyện cháy lên như ngọn lửa Dẫn bước ta vượt bóng tối xa xăm Hạt từ bi rơi vào lòng khô hạn Hóa nụ cười nở trắng cả trăm năm Sông nghiệp chướng như dâng trào sóng lớn Chợt lắng yên khi ánh sáng chiếu gần Từng khoảnh khắc hóa thành lời thức tỉnh Tâm chính mình — nguồn sáng lặng vào tim
Trên con đường dài tìm về bến giác Dẫu gió lay vẫn giữ trọn lòng bền Giọt sương cũ ngủ trên cành tĩnh lặng Như nhắc ta đời vốn nhẹ như tên Bao kiếp trước lưu vết thành hơi thở Bao kiếp sau còn rộng mở trời thiêng Ta vẫn nguyện một điều không đổi khác Được thấy ánh từ bi soi rọi mình
Tâm chính mình — nguồn sáng lặng vào tim Như trăng rằm rơi xuống dòng tịch lặng Đường tỉnh thức trải dài không bờ bến Dẫn chúng ta trở lại với an bình