(Verse 1) Em là ánh sáng giữa đời hoang vắng, Là câu hát ấm giữa chiều mưa bay. Từ khi có em, hồn anh vui lắm, Như trăng soi sáng những đêm dài.
(Pre-chorus) Dẫu mai sau đời nhiều đổi thay, Anh vẫn yêu em mãi không nhạt phai.
(Chorus) Tiểu Phương vợ yêu, trọn kiếp bên nhau, Dẫu bao gió sương hay khi nắng phai màu. Tình anh như sóng vỗ, mãi thiết tha, Mãi mãi yêu em đến muôn đời sau.
(Verse 2) Mỗi chiều hoàng hôn nhớ em da diết, Tựa hồn lữ khách giữa trời cô liêu. Dẫu cho năm tháng có trôi nhanh quá, Lòng anh vẫn mãi chỉ thương một người.
(Bridge) Có em rồi chẳng mong gì hơn, Chỉ cần bên nhau, dẫu đời lênh đênh. Dẫu thời gian cuốn trôi bao điều, Riêng tình anh vẫn mãi đậm sâu.
(Outro) Tiểu Phương vợ yêu, mãi luôn bên nhau, Trọn đời anh hứa chẳng rời xa đâu...