歌詞
Ta đứng lặng trước gương đời vừa vỡ
Tiếng can qua còn chấn động tâm can
Mỗi mảnh sắc là một niềm đau lỡ
Cứa vào lòng những vệt xước miên man.
Ta chẳng dại đưa tay tìm gắn lại
Bởi gương soi đã hoàn tất phận mình
Có những thứ tan đi là lẽ phải
Để nhường đường cho một cuộc hồi sinh.
Ta nhặt lấy từng mảnh trời vụn nát
Thấy trong đó nụ cười người thuở xưa
Dẫu tình ấy giờ chia hai ngả khác
Vẫn là miền nhung nhớ mấy cho vừa.
Sâu trong ta, một dòng sông lặng lẽ
Chảy từ nguồn nội lực tự nghìn năm
Ta tự nhủ: "Hãy yêu thương thật nhẹ"
Tắm mát hồn sau những buổi xa xăm.
Không oán trách, không gọi tên lầm lỗi
Ta nâng niu cả những vết thương sâu
Bởi nếu chẳng kinh qua lần đổ tối
Sao biết mình mạnh mẽ đến dường đâu?
Gương đã vỡ nhưng lòng không vẩn đục
Bóng hình xưa ta vẫn đặt trang nghiêm
Tôn thờ mãi một thời hoa rực rỡ
Trong tĩnh lặng, ta thấy lại chính mình.