歌詞
(Intro)
Dòng đời xuôi ngược, tôi lạc bước vô thường.
Tâm tư rối bời, một mình gặm nhấm sầu thương.
Dư âm khúc nhạc, hằn vết bóng hình xưa.
Vấn vạn tinh khôi, vì sao duyên phận chia phôi?
(Chorus)
Giờ vắng em, đời anh hóa vô vọng.
Kỷ niệm xưa, như vết xước trong lòng.
Mỗi đêm dài, chỉ nỗi buồn cứ đọng.
Khúc hát sầu, vọng mãi giữa hư không.
Mộng ước xưa, nay đã hóa bi ai.
Trăng khuyết rồi, hỏi có thấu lòng ai?
Mỗi bước chân, lạc giữa cõi trần ai.
Chỉ mình anh, ôm nỗi sầu mãi mãi.
(Verse 1)
Nơi đất khách, màn đêm giăng lối.
Ánh đăng tàn, cô quạnh chốn nhân gian.
Gió sương lạnh, thấu tận đáy tâm can.
Bóng cố nhân, vẫn ám ảnh chưa tàn.
Phố thị lên đèn, lệ sầu rưng khóe mi.
Lời thề cũ, nay đã hóa phù du?
(Chorus)
Giờ vắng em, đời anh hóa vô vọng.
Kỷ niệm xưa, như vết xước trong lòng.
Mỗi đêm dài, chỉ nỗi buồn cứ đọng.
Khúc hát sầu, vọng mãi giữa hư không.
Mộng ước xưa, nay đã hóa bi ai.
Trăng khuyết rồi, hỏi có thấu lòng ai?
Mỗi bước chân, lạc giữa cõi trần ai.
Chỉ mình anh, ôm nỗi sầu mãi mãi.
(Outro)
Khi màn đêm buông, sao trời lụi tàn, ký ức cũng hóa hư không.
Độc ảnh tiêu điều, sầu vĩnh cửu, lạc giữa cõi trần ai.