[Verse 1] Căn nhà năm gian Mái ngói rêu xanh Sáng nay treo tờ giấy “Nhà bán, liên hệ anh Cường”
Bậc thềm in vết chân Bao lớp trò qua Gió sông Nậm Rốm thổi Nhẹ run tờ giấy trước nhà
[Chorus] Thầy Vũ Xuân Cường, bán nhà ở Điện Biên Thu xếp đời mình trong vài chiếc thùng carton nhỏ Lên chuyến xe chiều, về Hà Nội ở với con rể Người Điện Biên ở lại Ai cũng buồn, mắt cũng cay
[Verse 2] Sân trường trưa vắng Bóng thầy lom khom Chạm tay lên hàng phượng Như chào tạm biệt từng bông đỏ
Quán nước đầu ngõ Bà chủ đưa tay “Bao giờ thầy lên chơi?” Thầy cười mà giấu đi tiếng thở dài
[Chorus] Thầy Vũ Xuân Cường, bán nhà ở Điện Biên Thu xếp đời mình trong vài chiếc thùng carton nhỏ Lên chuyến xe chiều, về Hà Nội ở với con rể Người Điện Biên ở lại Ai cũng buồn, mắt cũng cay
[Bridge] Phố lớn đèn cao, liệu thầy có quen? Tiếng còi xe đêm thay tiếng côn trùng bên ruộng Con rể thầy thương, đón thầy về chăm sóc Mà lòng thầy, lòng mình Vẫn ngoái về đồi núi xa xanh (ơi)
[Chorus] Thầy Vũ Xuân Cường, bán nhà ở Điện Biên Mang cả nụ cười, mang theo giọng nói trầm ấm Mai có quay về, tìm hàng hiên xưa chắc khó Người Điện Biên ở lại Ai cũng buồn, ai cũng thương thầy
Stile di musica
Gentle Vietnamese pop ballad, nylon-string guitar and warm piano, male vocals. Intimate verses with light percussion and subtle bass; chorus blooms with string pads and soft backing harmonies. Tempo mid-slow, letting the story breathe, with a tender bridge that drops to almost just voice and guitar before a final, emotional chorus.