[Verse 1] Bàn ăn còn hai cái ghế Chiếc ly vỡ dưới chân em Ánh mắt con run lên hỏi “Hôm nay ba có hiền không?”
Em quen dọn che vết bầm Nói vấp té cho yên nhà Nhưng trong gương em biết rõ Đâu phải là do em sai
[Chorus] Đừng im lặng nữa Tiếng em là lối ra Một cuộc gọi cũng có thể Giữ lại nụ cười con thơ Đừng im lặng nữa Ôm lấy chính trái tim mình Ngẩng đầu lên Em xứng đáng Sống những ngày không còn đau
[Verse 2] Hàng xóm nghe qua vách mỏng Ai cũng lắc đầu quay đi Sợ phiền phức Sợ dây dưa Sợ nhìn thẳng vào nỗi đau
Nhưng nếu hôm nay ta nói “Nếu em cần Có tôi đây” Một bàn tay đưa ra trước Biết đâu cứu được một đời
[Chorus] Đừng im lặng nữa Tiếng em là lối ra Một cuộc gọi cũng có thể Giữ lại nụ cười con thơ Đừng im lặng nữa Ôm lấy chính trái tim mình Ngẩng đầu lên Em xứng đáng Sống những ngày không còn đau
[Bridge] Yêu đâu phải là sở hữu Yêu càng không phải đánh nhau Nếu trong tim toàn tiếng khóc Thì can đảm bước đi mau (đi mau)
[Chorus] Đừng im lặng nữa Tiếng em là lối ra Có gia đình luôn dang rộng Đứng cạnh em qua đêm đen Đừng im lặng nữa Ta cùng phá vỡ vòng xoay Để ngày mai Trên mái nhà Chỉ còn tiếng cười trong veo
Stile di musica
Acoustic pop ballad with gentle piano and nylon-string guitar; verses intimate and conversational, chorus opens up with warm group backing vocals and steady kick. Mid-tempo build from soft confession to empowering anthem, subtle strings rising in the bridge. Male or female vocals, clear and upfront, with a kids’ choir echoing key hook in the final chorus.