trời đã mưa chưa mà chuồn chuồn bay thấp vậy ồ có chiếc giỏ ký ức đựng ngày xửa ngày xưa kìa chuồn chuồn nỗi nhớ như em ngày đó đựng lòng mình cao lắm cái cây chót vót giận hờn qua nửa đời rồi không biết có lùn bớt hơn chưa này những bó, lọn trên đồng tôi muốn làm rẽ mạ non để em buộc những ngày tháng phiêu du trở về cánh đồng có bờ hoa sâm đất cái bến mía nào vác cả tiếng cười em qua chiếc cầu gập ghềnh mùa ổi trứng chim giờ ngồi nhớ nhau những hình dung tím muốn gửi lá thư cánh diều đánh một cuộc gọi tuổi thơ quay về mà dòng đời cứ bí mật xa xôi có những dấu xưa dễ đã mờ phai nhưng đường chia cách chân trời thì không biết bao giờ liền lại nơi có chiếc thuyền hoàng hôn lưu giữ bao nhiêu là xanh thẳm của ngày xưa tôi như cánh đồng chiều nay trở gió và nỗi nhớ cứ theo dấu chuồn chuồn đi tìm gì mà bay hoài bay thấp quá nên mưa.