[Verse] Thời gian qua kẽ tay – bay, phai từng ngày Lá khô rơi lặng lẽ – cuốn theo gió hao gầy Tháng năm cũ ngủ sâu trong trí nhớ Mở ra thấy đầy vơi từng nhịp thở
Ký ức rơi như sỏi xuống giếng sâu Một tiếng vang lạnh buốt đến mai sau Giếng cạn rồi nhưng lòng chưa cạn Chỉ người đi… để lại khoảng trống hoang
Tôi gom mảnh vỡ – nhớ, lỡ thành lời Viết câu chữ giữ điều xa vời Thời gian như con dao chia đôi Nhưng có thứ vẫn cháy không rời
[Hook] Câu thơ còn xanh – mong manh mà long lanh Bài ca còn vang – lan tràn qua không gian Đôi mắt em sâu – như giếng nước nhiệm màu Dù thời gian qua mau… vẫn giữ lại ngày sau
[Verse 2] Câu thơ không cũ dù năm tháng xoay Con chữ còn lửa chữa lành từng ngày Bài hát cũ vẫn replay trong đầu Gọi ký ức quay về thật lâu
Ánh mắt em – hai giếng sâu Nhìn vào thấy cả niềm đau Thời gian có thể xóa đi nhiều thứ Nhưng cảm xúc vẫn còn in dấu
[Outro] Thời gian qua… không quay lại Nhưng thơ ca… còn mãi Ánh mắt em… sâu hoài Ba thứ đó… không phai